|
Một vòng Sài Gòn cafe
Không giống như Hà Nội - các quán cafe nổi tiếng và hút khách chỉ tính
trên đầu ngón tay. TP.HCM thì khác, một phần
cũng có thể do diện tích rộng hơn và phần khác có khi cũng do người Sài
Gòn chịu khó tiêu tiền và hưởng thụ hơn. Một ly cafe buổi sáng ngắm phố
phường và trầm lại giữa dòng người hối hả, một ly nước nào đấy (không
hẳn là cafe) trong tiếng nhạc dìu dặt và ngắm nhìn ca sĩ hát trên sân
khấu vào buổi tối - cũng đáng được gọi là hưởng thụ lắm chứ. Người ta đã
quen gọi mời nhau cho mỗi cuộc hẹn hò: Đi cafe nhé! Chỉ thế thôi mà mỗi
lần "đi" là lại mang theo về một ấn tượng, cảm xúc mới.
Muôn màu... cafe!
Nói không ngoa: Đã mở
quán cafe ở TP.HCM thì kiểu gì cũng có khách, không sợ ế. Cafe bình
thường thì ngõ phố nào cũng có và vì đối tượng phục vụ chính là dân lao
động nên giá cả cũng tương đối bình dân (khoảng 3.000đ/ly). Sáng sáng,
trước cửa quán là dăm ba dãy ghế quay mặt ra đường, bên trong là chiếc
màn hình tivi nhỏ xinh mở những băng nhạc trẻ sôi động màu mè. Đúng ra
phải gọi là "Đá cafe" vì thời tiết Sài Gòn vốn nóng nực, trong ly chủ
yếu là đá và một chút cafe đủ để nhâm nhi cho tinh thần sảng khoái và...
đợi đá tan. Chỉ mất khoảng mười lăm phút buổi sáng ngồi ở những quán nhỏ
này, khách hàng đã làm được khá nhiều việc: ăn sáng, đọc báo và lấy hứng
khởi cho cả một ngày làm việc với mức tiền hợp lý.
Một trong những hệ thống quán cafe
luôn luôn có những khách hàng quen thuộc và thích cafe hơn... đá là cafe
Trung Nguyên. Trên những con phố lớn, góc đường đẹp và nhiều người qua
lại đều có thể bắt gặp những quán Trung Nguyên với thiết kế và gam màu
nâu quen thuộc. Với một dấu ấn quảng cáo với ý tưởng mang tính triết học:
Sáng tạo. Vì thế nên trong bản thực đơn của các quán cafe
Trung Nguyên đều giống nhau với 9 loại cafe: Từ Sáng tạo 1
đến Sáng tạo 9. Những ai hay lui tới những cửa hàng như thế này
chẳng cần ngắm thực đơn mà chỉ cần: "Một cái 7 đá", "một Chồn", thế là
người phục vụ hiểu. "Chồn" là câu chuyện về giống chồn đực Mjia trên
miền đất cao nguyên, ban ngày leo lên cây thưởng thưc cafe, ban đêm lại
sản xuất cafe đặc biệt bằng đường...tiêu hoá cũng ngay cái gốc cây ấy.
Ngâm nước thứ "đặc sản" này và chế biến, thế là có một loại cafe mang
hương vị đặc biệt mang tên "Chồn". Bình thường mà kể thế thì có khi ít
người dám thưởng thức loại cafe này nhưng cái khéo của Trung Nguyên là
làm người ta thấy "sành điệu" hơn khi "Cho một Chồn nhé!".
Cũng là cafe vỉa hè những Sài Gòn có những kiểu vỉa hè... cao cấp. Nghĩa
là những quán cafe này được nằm ở một vị trí đẹp (thường là sảnh của các
khách sạn nhiều sao và đông người đi lại). Ở Sài Gòn, những quán như thế
tập trung ở đường Đồng Khởi (trước toà nhà Metropolitan), Cafe High
Land dưới toà nhà HBSC đầu đường phía chếch với Nhà thờ Đức Bà ,
đường Nguyễn Huệ (Cafe dưới toà nhà Sun Wah).... Cũng trên đường Đồng
Khởi, quán Cafe Catinat được người ta biết nhiều hơn nhờ cái
tên của nhạc sĩ Phú Quang và những viên gạch ở một góc quán có chữ ký
của những người nổi tiếng cũng là nơi thường xuyên tấp nập với các đối
tượng khách trong và ngoài nước. Có hai tiệm cafe có địa điểm rất độc
đáo và đáng "thèm thuồng" là Brodard và Givral vì nằm
ngay Nhà hát Thành phố (Toà nhà Nghị viện Sài Gòn cũ). Trước năm 1975,
nếu muốn được nhìn thấy những gương mặt danh tiếng nhất trong "giới chữ
nghĩa Sài Gòn" (nhà văn, nhà báo) thì người ta tìm đến hai địa điểm này.
Nhà văn thì thường ngồi biên Givral và nhà báo thì lại hay có
mặt tại Brodard. Bây giờ thì hai quán cafe này lại có lượng
khách kém hơn những địa điểm khác. Những quán vỉa hè cao cấp kể trên
nhộn nhịp nhất vào khoảng từ 8-12h tối và đối tượng thường là công chức
cấp cao, dân "có điều kiện", khách du lịch và nhiều nhất là giới văn
nghệ sĩ, người mẫu tụ tập sau mỗi đêm diễn. Giá cả đồ uống cũng tỷ lệ
thuận với... vị trí vỉa hè nhưng thường đã tới đây thì phải "xác định"
rõ giá cả không thành vấn đề. Cái quan trọng hơn là không khí mát mẻ,
lịch thiệp, nhìn rất "Tây" và đã đến những chỗ như thế thì cách người ta
nói chuyện với nhau cũng có phần nào...lịch sự và duyên dáng hơn.
Một quán khác cũng rất được lòng
giới văn nghệ sĩ, ngay từ bởi cái tên "Bố Già" và cái tiểu sử
khá hấp dẫn của nó. Chuyện là ông chủ quán có ngoại hình rất giống với
Marlon Brando - người đã thủ vai Bố già trong loạt phim cùng tên nổi
tiếng cả thế giới. Mới đầu, quán chỉ bán kem nhưng dần dần "kiêm" luôn
cả cafe. Quán nằm trên con đường nhỏ mang tên Hồ Huấn Hiệp. Bây giờ thì
chủ quán đã mất, người quản lý hiện tại là vợ và các cháu của ông. Ngôi
ở đây thú nhất là được hưởng những cơn gió mát được thổi vào từ sông Sài
Gòn gần đấy. Thêm nữa là ngoài việc uống cafe, người ra còn có thể được
đọc và những cuốn sách cũ.
Buổi trưa và buổi tối là thời điểm bận rộn nhất của những quán cafe hộp.
Ở Sài Gòn, những quán cafe như vậy thường mang những phong cách thiết kế
riêng biệt, bắt mắt và mát mẻ. Hệ thông cafe - Karaoke Nice nằm trong số
đó với gam màu chủ đạo của logo màu xanh rất ấn tượng cộng với cách
trang trí tạo cảm giác như khách đang được tận hưởng không khí của một
khu du lịch "non nước hữu tình". Mỗi quán một phong cách, Yesterday
ở đường Nguyễn Đình Chiểu lại thiên về miền ký ức từ các đồ vật cổ xưa
đến chiếc kim đồng hồ quay ngược và hàng tối ca sĩ chỉ hát những bài hát
trữ tình sâu lắng; AQ ở góc đường Mạc Đĩnh Chi - Trần Cao Vân
lại độc đáo bởi bản thân quán là một ngôi nhà gỗ cổ trên 100 năm tuổi
thuộc sở hữu của một nhân vật trong ngành quảng cáo; Chợt nhớ ở
Nam Kỳ khởi nghĩa lại chiếm ưu thế bởi không gian rộng rãi và trang trí
nội thất nên thơ...
Nhắc đến cafe ở Sài Gòn thì không thể quên một tụ điểm có rất nhiều quán
cafe, đó là khu vực xung quanh Hồ con rùa. Xung quanh vòng tròn của hồ
tập trung một lượng khách rất lớn, chủ yếu là giới trẻ tới những quán
như Windows, Cafe 42, Quán Gió Bắc, Papa, Ánh trăng...Quán dập
dìu "nam thanh, nữ tú" nhất ở đây là Windows với diện tích cũng
rộng rãi hơn hẳn các quán khác. Có người bảo vào Windows nghĩa
là sành điệu nhưng thời gian gần đây, lại có nhiều ý kiến cho rằng quán
đã ngày càng thu hút những đối tượng "tạp nham", nghĩa là chủ yếu khách
đều là dân "Pê đê", cá độ, các cô gái sống về đêm và những thành phần "rỗi
hơi" khác. Tuy thế, nếu muốn tìm một không khí thư giãn sôi động, trẻ
trung, để ngắm người khác và được ngắm vào mỗi buổi sáng cuối tuần,
windows vẫn luôn là sự lựa chọn lý tưởng. Papa và 42
thì "kén" khách hơn một chút, đối tượng tới đây vào ban ngày thường là
để bàn công việc, trò chuyện tâm tình. Cũng ở khu vực này nhưng Hà Nội
và tôi lại mang một phong cách khác hẳn. Ngay cái tên đã khiến người
nghe hình dung được đối tượng khách là ai. Những người Hà Nội xa quê hay
những ai có kỷ niệm hoặc thích phong cách Hà Nội có thể tìm được những
khoảng thời gian cho những cảm xúc cho riêng mình. Chủ quán tên Toàn,
người gốc Bắc cũng là ca sĩ hát không biết mệt mỗi tối và rất được khách
yêu thích bởi chất giọng trầm buồn, hợp với những tình khúc của Trịnh
Công Sơn, Vũ Thành An, Ngô Thuỵ Miên hay những ca khúc hay về Hà Nội...
Cũng là cafe hộp nhưng Sài Gòn lại có nhiều quán cafe thiên về kiến trúc:
Yoko - một quán rất nhỏ nằm trên con đường Nguyễn Thị Diệu là nơi dành
cho những đệ tử trung thành của The Beatles; lại có một quán mà địa điểm
không ngờ tới là trên tầng 2 của một khu trung cư không lấy gì làm mới
mẻ lắm mang tên La Fenetre de Soleil (Cửa sổ mặt trời) trên
đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (góc ngã tư Lê Thánh Tôn). Những đồ dùng thường
nhật nhìn cũ nhưng không có vẻ gì lôi thôi như giường, bàn, màn, chăn,
gối, ghế... được bày biện hết sức tài tình và đẹp mắt tạo nên một khung
cảnh lãng mạn và khách đến đây thường thấy tự nhiên...như ở nhà. Ngồi,
duỗi chân tay thoải mái, cuời nói vô tư mà vẫn rất lịch sự và lắng nghe
những bản nhạc thuộc dòng nhạc Mỹ La Tinh. Vài buổi mỗi tuần, ở đây lại
có chương trình dạy những điệu nhảy Salsa và Zouk do một anh chàng người
Pháp kiêm quản lý đảm nhận thu hút được nhiều khách nước ngoài tham dự.
Quán cafe mang tên Cà phê An Chu lại xử lý rất khéo mô hình nhà
hộp thành nhà "vườn". Điểm nhấn toàn bộ quán là ngăn gác lửng bằng gỗ
xuyên qua tầng lầu 1 bằng cầu thang lơ lửng trên không. Lối kiến trúc
hơi lắt léo, chia nhỏ không gian: dành cho nhóm bạn, cho đôi bạn, cho
gia đình muốn tổ chức tiệc sinh nhật cũng trở nên phổ biến. Cà phê Diva
(Hai Bà Trưng) được khách lui tới nhiều cũng một phần bởi tên tuổi của
cô cựu hoa hậu làm bà chủ, có không gian bố trí đẹp như một sàn diễn
thời trang. Trong khi đó, cũng là một quán cà phê thời trang nhưng
Star’sCyber cà phê tầng 3, shop Corner và Ánh Linh cà phê
trên tầng 5 là mô hình cà phê kết hợp với hoạt động mua-bán trưng bày
thời trang...
Muốn nghe nhạc jazz thì có thể tới
Wild Horse (chủ quán cho dịch là Con Ngựa!) nằm trên đường Thái
Văn Lung, tiếc rằng ở đây thì lại phục vụ các món ăn Âu là chính... Quán
mang tên Carmen trên đường Lý Tự Trọng thật khó đặt tên cho phong cách
bởi nó dường như có cái gì đó giống Đà Lạt, lại mang một vẻ gì đó hơi
hoang dã của Viễn Tây. Mỗi tối, ban nhạc và các ca sĩ ở đây chỉ hát một
loại nhạc Flamenco sôi động và mang nét riêng biệt bởi thiết kế của quán
mang một nét hoang sơ như một ngôi nhà đang được xây dang dở. Có một
quán mang tên Era ở 58C Trần Quốc Thảo lại là "cõi riêng" của
những ai muốn thưởng thức cafe và nhấm nháp nỗi niềm riêng một mình, như
ý tưởng của nó: "...một góc nhỏ thật nhỏ, nơi không phải bạn đến để vui".
Tại đây có một thư viện sách nhỏ, bạn chỉ cần gọi một ly cafe, kiếm một
quyển sách để đọc, nghe âm nhạc dìu dặt và thậm chí...thiếp đi vài giờ
mà không lo bị ai nhắc nhở hay quấy rầy...
Cafe ở Sài Gòn đa dạng đến nỗi có thể chiều
lòng bất cứ ai với bất cứ sở thích nào dù ở dưới thấp hay
trên cao. Muốn thưởng cafe và ngắm
nhìn những cảnh đẹp nhất của thành phố, có thể lên ở tầng thượng của
khách sạn Rex (đã được tờ tạp chí AsiaWeek bầu chọn là nằm trong Top
Five những quán cà phê sân thượng châu Á). Nếu muốn ngắm Sài gòn dưới
tầm chim bay, có thể lên quán cà phê trên đỉnh Sài gòn ở lầu 33 Trung
tâm thương mại Sài Gòn hay ngắm sông Sài gòn như một dải lụa mềm từ tầng
15 của toà nhà Landmark...
Ngoài vũ trường, một trong những địa điểm thu hút khách nhiều nhất là
những quán cafe ca nhạc. Có thể kể tên những nơi nổi tiếng: Yesterday,
Tiếng Tơ Đồng, M & Tôi, 2B...Đây cũng là nơi thường xuyên có sự tham gia
biểu diễn của các ca sĩ đang được yêu thích và cũng là một trong những
địa điểm để họ giới thiệu với khán giả những CD hay những bài hát mới.
Chất lượng về ca khúc cũng như những ca sĩ ở đây cũng tương đối "thập
cẩm" nhưng cũng vì số lượng ca sĩ và sự đang dạng của những chương trình
ca nhạc này nên khách hàng cũng phải chịu khó ...tỏ ra tươi tỉnh mỗi khi
móc túi trả tiền. Riêng phụ thu trung bình đã từ 60-120.000đ/người chưa
kể tiền đồ uống giá từ 30-50.000đ/món. Tính sơ sơ mỗi "khẩu" nếu đã bước
chân vào những quán cafe này trung bình đã mất khoảng 120.000đ.
Muôn vẻ, muôn sắc thái nhưng nhu cầu "đi
cafe" đã trở thành một thói quen và nhu cầu không thể thiếu của những
người sinh sống tại mảnh đất Sài Gòn.
Việt Báo
(Theo_VietNamNet)
|