Trà lài
Cái thú uống trà hương lài, tuy chẳng gọi là tao nhã, sang trọng, song cũng
được khá nhiều người Hà Nội ưa thích. Mặc dù trà lài còn thua trà sen ở chỗ
trà lài chỉ để uống chơi hay tiếp khách, dân gian cổ sơ không ai dùng để dâng
cúng trên bàn thờ.
Sớm đầu hạ, mở hé khung cửa sổ. Một làn hương thơm mát nhẹ nhàng lan tỏa trong
không gian. Lấy một ca nước nhỏ, đem ra ngoài hàng hiên, từ từ rẩy lên những
cành lá xanh non tươi mát, tròn xoe như những đồng tiền mới tinh. Nhưng mà dù
có yêu hoa đến mấy, cũng nhớ đừng hái lài vào buổi sáng sớm, bởi bông nở thì
đã sắp tàn hương, bông nụ thì còn đang ngậm mùi.
Muốn hái lài để ướp chè hương, thì vào tầm trưa nắng nỏ, khẽ dùng tay búng dăm
bảy nụ lài hàm tiếu, dân gian vẫn gọi là nụ bộp, nụ hoa chưa hề hé cánh nhưng
cũng không còn se sắt, cứng cỏi như lúc ban sớm. Đem hoa vào đặt trong chiếc
bát sứ nhỏ, thả một nhúm chè móc cây Thái Nguyên chính cống một tôm hai lá lên
trên rồi đậy kín lại. Hoa lài ta, gọi là lài quế, tuy hoa đơn, cánh mỏng như
vị hương thơm ngát ướp trà mới thơm, chứ giống lài Trung Quốc, hoa bụ bẫm,
cánh dày nom thích mắt nhưng hương thơm hơi nồng gắt, đem ướp trà tựa như đem
ướp hương nhân tạo.
Sau bữa cơm, người vợ khẽ khàng mở chiếc bát sứ, xóc lên nhè nhẹ, nhặt mấy
bông lài đã nở bung bỏ ra cạnh khay nước, rồi đem trà hãm trong chiếc ấm tích
nhỏ ủ trong giỏ tre đan. Chè ngấm, người vợ lấy nước sôi tráng qua đôi chén
nhỏ. Làn hương nhẹ thoảng bay lên từ chén trà nhỏ xíu.
Ngày nay hiếm có gia đình Hà Nội nào lại dày công tự mình ướp trà. Hầu hết các
bà vợ đều đảo qua phố Hàng Điếu để mua trà ướp đủ các kiểu hương hoa mà uống
suốt vụ.
|